Flame tự truyện - Nguồn gốc tên gọi 242

(Quocchien242) Mùa Hè năm ấy, anh Flame nhận được cuộc gọi từ người đồng nghiệp cũ. Anh ấy muốn giới thiệu anh vào vị trí Trưởng phòng Kinh doanh ở công ty mà anh đang làm việc. Theo bạn, thì anh Flame có nhận không?... Nhận quá ý chứ. Vị trí thử thách như thế mà, đã thế lại là công ty mới nhưng Ban lãnh đạo cũ, toàn những người mà anh quen biết. Vậy thì có lý do gì mà từ chối cơ hội này?!.

Thế là anh đồng ý đến ngay. Quá trình nói chuyện, thảo luận… chỉ diễn ra trong 1 tuần và anh nhận vị trí mới. Thì ra anh đồng nghiệp cũ – người giới thiệu anh đó – vốn đang làm Trưởng phòng Kinh doanh ở công ty này, nhưng anh ấy sắp nghỉ để “về quê lấy vợ” nên muốn tìm người thay thế. Anh Flame là lựa chọn số 1 vì vẻ đẹp trai, phong độ và tác phong vô cùng chuyên nghiệp của mình. Nhưng trước tiên, anh phải đảm nhiệm vị trí “Trợ lý Trưởng phòng Kinh doanh” trong 1 thời gian đã.

Gọi là “Trợ lý” nhưng thực chất, anh làm gần hết các công việc như 1 Trưởng phòng thực sự. Từ quản lý, đào tạo nhân viên, cho đến làm việc với Ban lãnh đạo và các phòng ban khác. Ở Bộ phận, anh được coi là “Đại ca” khi mà dẫn dắt tất cả bậc đàn em. Còn ở Công ty, anh là “Cánh tay mặt” mà các sếp tin tưởng.

Quả không phụ sự kỳ vọng, trong vòng 1 tháng anh vào làm, bộ mặt công ty đã có sự cải thiện rõ rệt. Nhân viên làm việc khí thế hơn; phòng ốc bố cục đẹp hơn; nhiều tiếng cười hơn; dù đâu đó bên trong, anh hiểu rằng mọi người vẫn còn rất nhiều lấn cấn, lo ngại vì Công ty thực sự đang ở trong giai đoạn khủng hoảng. Và cũng ở đây, một tình yêu đẹp đã thăng hoa với vô vàn cảm xúc. Anh cùng người ấy đi tư vấn khách hàng với nhau, đi ăn với nhau, uống café, mua đồ, lang thang… với nhau. Điện thoại chỉ như cục gạch thôi mà nhắn tin với nhau mỏi tay. Có những lúc anh tưởng như sẽ có một kết cục hạnh phúc – happy ending - cùng người đó. Nhưng thôi, dừng việc tả này ở đây, nếu không anh sẽ bị vợ cấm cửa khỏi về nhà tối nay.

Quay trở lại việc Kinh doanh, sau vài tháng trời bế tắc về doanh số, sự xuất hiện của anh Flame đã đem lại một sức sống mới. Anh vẫn nói với nhân viên rằng: “Các em không kém, chỉ là thiếu một cú huých thôi, rồi mọi việc sẽ tốt lên”. Với niềm tin đó, anh nỗ lực cùng đội ngũ, cũng gọi điện, cũng báo giá, cũng tư vấn và chốt hợp đồng. Rồi thì sự cố gắng cũng đã được đền đáp. Khách hàng ở cách xa 10km đồng ý ký hợp đồng. Anh và người đó vội vã phi xe máy sang không ngại nắng gió. Cuộc thương thảo kéo dài quá trưa, anh về gần công ty khi đã đến 3h chiều. Một phần vì đói, một phần muốn chỉnh đốn trang phục và khí thế, 2 người quyết định dừng lại ăn “bữa trưa”, chuẩn bị 1 bài phát biểu hùng hồn trước khi vào văn phòng. Như kế hoạch, anh bắt đầu nhắn tin cho nhân viên trước, sau đó nở nụ cười rạng rỡ từ bậc cửa, cười nói huyên náo để cổ vũ tinh thần anh em. Sau đó, tiến vào phòng sếp với bản hợp đồng nóng hổi trên tay. Sếp nghe xong, gật gù, rồi bảo: “Em bảo các bạn chuẩn bị họp phòng nhé”. Anh hí hửng, mọi thứ vào guồng rồi đây. Nào ngờ…

Trong buổi họp ngắn kế tiếp, Sếp ngậm ngùi thông báo: “Công ty quá khó khăn, nên phải tạm dừng phòng Kinh doanh. Riêng phòng Kỹ thuật, giữ lại thêm 3 tháng để hoàn thiện hết các hợp đồng dang dở, rồi cũng giải tán, trừ khi từ giờ đến lúc đó, tình hình khởi sắc hơn…”. Một cảm xúc chết nghẹn từ từ dâng lên, mới vui mừng là thế, mà giờ đây tắt ngúm. Mọi người đều hụt hẫng, đến mức không biết phản ứng gì cả. Vừa thu dọn đồ đạc, vừa ngơ ngác đến mức không nói thành lời.

Những ngày tháng sau đó, thật tăm tối. Anh em vẫn gặp nhau, vẫn café nhưng chỉ xoay quanh việc giải quyết “Bao giờ thì được nhận nốt lương?”. Để rồi, trong một buổi chiều căng thẳng nhất, anh đã có 1 trận cãi nhau với cô bạn gái ấy, một sự xúc phạm “không thể tha thứ” như lời người đó nói. Rồi chia tay! Cuộc đời anh rớt đến thê thảm: Thất tình, thất nghiệp và không có cả tiền vì không còn thu nhập. Cứ như vậy, anh lang thang từ ngày này sang ngày khác một cách vô định, mất phương hướng.

Hôm đó, lấy xe ra từ bãi gửi, anh giật mình khi phát hiện ra mình chỉ còn 24.000đ – “Trời đất, mình đã lâm vào tình trạng tồi tệ thế sao?”. Buồn ghê gớm, nhưng cũng đến lúc phải làm lại rồi, không thể cứ “hâm dở” như thế này nữa. Khoảnh khắc mà anh quyết định thay đổi, thì một sự kì diệu xảy ra. Thọc tay vào túi quần, anh phát hiện ra – còn thêm 2.000đ tiền lẻ nữa. Không nhiều, nhưng phát hiện đó đem lại một cảm giác thú vị, vui khó cưỡng. Tinh thần thoải mái hơn, anh đã sẵn sàng cho một cuộc đời mới. Để rồi, sau đó 1 thời gian ngắn, anh quay trở lại với thế giới nghề nghiệp để làm lại từ đầu. Cũng từ lúc này, anh tự chọn cho mình biệt danh “242” để ghi nhớ về cuộc đại khủng hoảng đã trải qua. Đó như lời nhắc nhở rằng: “Ngay cả khi đen tối nhất, mình còn vượt qua được, thì có gì phải lo sợ?!. Thử thách nào cũng có thể giải quyết, làm được 1 lần thì sẽ lại làm được lần 2”. Anh ngày càng mạnh mẽ và thành công hơn.

Đấy chính là ý nghĩa của “quocchien242” đấy. Còn bạn thì sao? Có kỉ niệm nào mà bạn thật tâm đắc, khó quên không? Hãy chia sẻ cho mọi người nhé. Và đừng quên đón đọc số tiếp theo của “Chuyện kể về anh chàng Fờ Lêm”. Chúc cả nhà tuần mới nhiều niềm vui.

Ý nghĩa của thất bại, thử thách và khó khăn.

0 Comments