Thư gửi bầu trời

(Quocchien242) Hơn 10 năm trước, trong tâm trạng của một sinh viên mới ra trường đầy mơ mộng, anh chọn cho mình nickname là “bautroixanh21” – cái tên đầy cảm xúc của dân “Khối C”. Tôi soạn tập truyện và thơ này để dành tặng cho anh, mong anh bình an ở một phương trời mới, cuộc sống mới.




Năm…

Em còn bé lắm, cứ ngoạc miệng ra khóc, anh dỗ mãi không được. Vừa thấy mẹ về, anh nói ngay: “Mẹ ơi, con hát hết các bài rồi mà em chẳng chịu nín”…

Năm…

Mẹ đi làm, hai anh em ở nhà trông nhau. Anh rủ mấy cậu bạn sang nhà chơi đánh bài. Em đứng một bên xem. Đến khi mẹ về, em líu lô mách: “Mẹ ơi, anh Thắng ở nhà hông chịu khọc bài. Cứ chơi tú lơ hơ”…

Năm…

Hồi bé, em ở quê nhiều hơn, anh thì cứ lâu lâu mới được về thăm em một lần. Nhớ đợt ấy, hai anh em ở nhà bác một tuần rồi, mà bác vẫn chưa có thời gian đưa cháu về thăm bà nội. Anh buồn lắm, bảo em: “Ngày mai lên Hà Nội rồi, anh muốn về nhà bà quá!”. Em nói: “Em vẫn nhớ đường. Thỉnh thoảng bác vẫn đèo em đi đi về về mà”. Thế là, hai thằng trẻ con dắt díu nhau đi bộ hơn bốn cây số về nhà bà. Vừa đi vừa lang thang khắp nơi, vào trường học, nghịch đống rơm. Báo hại bác về không thấy đâu, hoảng hốt đi tìm cháu khắp nơi. Mãi sau, hàng xóm mới gọi điện thoại báo: “Hai thằng nó về nhà bà rồi nhé”…

Năm…

Thuở nhỏ, anh không thích chơi những trò của con trai như song phi hay đá ống bơ. Anh hay rủ bọn em chơi nhẩy dây, nhẩy lò cò. Chúng nó trêu anh như con gái, thế là anh không rủ nữa, chỉ loanh quoanh chơi trong nhà, hoặc đứng ngoài cổ vũ em đá bóng. Có lần em ham quá, kéo nhau toạc cả quần đùi. Bố đã vứt đi rồi, anh nghĩ thế nào lại nhặt về, tỉ mẩn lấy kim chỉ ra khâu. Xong rồi đem khoe. Em chưa kịp mừng thì bố nhìn thấy quát cho một trận. Anh buồn lắm, còn em chỉ lặng thinh, chưa hiểu gì cả…

Năm…

Anh cứ hay bị lũ bạn học trêu chọc, chúng nó thách anh cởi trần chạy đá bóng ngoài đường, nhưng anh không thích. Lắm lúc em bực mình cũng phản đối chúng nó mà không được. Thấy vừa giận, lại vừa thương anh. Trong tâm hồn non nớt ấy, bắt đầu có suy nghĩ rằng mình phải bảo vệ anh thật nhiều…

Năm…

Không đá bóng, đá cầu với lũ bạn thì anh chuyển sang đọc truyện hoặc chơi game. Thật kỳ lạ, dù anh có “trốn” vào đâu em cũng tìm được. Gọi là tìm được, nhưng thể nào cũng bị anh dụ dỗ vào chơi cùng đến tối mịt lúc nào không hay...

Năm…

Mình được mẹ đưa đi ăn cưới bác. Trong lúc người lớn còn mải mê ăn tiệc và chuyện trò, thì hai anh em lang thang trong sân. Gặp lũ trẻ con khác, chẳng nhớ nói qua lại chuyện gì, chúng nó định bắt nạt em. Thế là anh lao ra tả xung hữu đột, vừa đánh vừa kêu ầm ĩ. Người ta nhìn thấy chạy ra can. Có người mắng cả anh mà đâu biết, anh chỉ đang bảo vệ em mình…

Năm…

Hè năm lớp 8, bố bắt em ở nhà học bài cả ngày, chiều mới cho đi đá bóng. Tối về lại làm bài tập tiếp. Anh thấy vậy, phản đối: “Nó học suốt cả ngày rồi, tối phải cho nó nghỉ chứ. Bố cứ bắt nó học suốt làm sao được!”. Em cảm động, mà đâu có nghĩ, chính anh còn phải học nhiều hơn. Vì nhà nghèo, nên bố mẹ muốn cả hai anh em phải nỗ lực học hành thật tốt. Sang năm sau, em tiến bộ vượt bậc, môn nào cũng xuất sắc, thể thao thì luôn giữ vị trí chủ chốt trong cả đội bóng lẫn đá cầu. Thi tốt nghiệp, điểm cao chót vót. Anh tự hào nhiều lắm…

Năm…

Anh thi đỗ vào trường cấp 3 Chu Văn An nổi tiếng, nằm ngay bên Hồ Tây thơ mộng. Anh học “Ban C”, trong lớp bao nhiêu người thì từng ấy quyển sổ thơ. Thơ viết nhiều lắm, về bao nhiêu đề tài. Rồi còn cả những chuyến đi tham quan, dã ngoại tìm hiểu lịch sử, đền chùa nữa. Em yêu thích truyện sử cũng qua những tài liệu, tản văn anh mang về. Lớp chỉ có 4 chàng trai, còn lại là nữ hết, thế mà để chuẩn bị cho giải bóng đá nữ của trường, anh dù không biết gì về bóng đá cũng ra sức hò hét như huấn luyện viên kiêm cổ động viên thực sự. Chuyện này về sau, mẹ còn kể lại suốt…

Năm…

Tối mùa Hè nóng quá, lũ trẻ tụi mình hay thích đứng tán gẫu dưới gốc cây Si đầu ngõ. Thế rồi hứng chí lên, 4, 5 thằng rủ nhau đạp xe vòng quanh Hồ Tây. Đường đi khi ấy chưa đẹp như bây giờ đâu, nhiều lúc phải đi vòng tít ra đường lớn, rồi mới quành vào sát mép hồ được. Em nhớ, ngồi sau xe anh chở, đến đoạn Lạc Long Quân, bị ve đái cho đầy mặt…

Năm…

Em đang học cấp 3, còn anh là sinh viên đại học. Hồi ấy, em ngẫu nhiên học cách làm thiệp thủ công của bạn, rồi về dậy lại anh. Anh khéo tay lắm, làm vừa nhanh vừa đẹp hơn em. Sau này, lại còn sáng tạo ra thêm nhiều mẫu mới nữa. Tết năm ấy, mấy anh em làm được rất nhiều thiếp để đi bán giao thừa quanh khu vực Hồ Gươm. Một cái thiệp 2.000 đ, được tặng một cái thiệp con có chữ “Chúc mừng năm mới” và 200 đ tiền lì xì. Hết giao thừa, tổng kết bán được hơn 1 triệu tiền hàng. Cả lũ mừng khấp khởi…

Năm…

Em đi thi đại học, vào tận trường Công nghiệp thi, nên ở nhờ nhà bác. Ngày thứ nhất làm bài không tốt, em buồn chán lắm. Gọi điện về nhà bảo: “Hay là mai em bỏ, không đi thi nữa?!”. Thế là 9h tối, anh thuê xe ôm từ nhà lên rủ em đi uống café khuyên nhủ. Được anh động viên, em không bỏ cuộc, hôm sau làm bài tràn đầy tự tin. Kết quả cuối cùng, em đủ điểm đỗ vào trường Thương Mại như mình mong muốn…

Năm…

Thuở sinh viên, anh rất ham hoạt động tình nguyện. Anh là thành viên tích cực của Hội chữ thập đỏ quận Đống Đa, ngày ấy phối hợp với Hội chữ thập đỏ Úc triển khai dự án tuyên truyền về HIV/AIDS. Bạn bè gọi anh là “Mr Bao cao su” vì lúc nào anh cũng có thể nói về chủ đề đó mà không ngại ngần gì cả. Rồi anh lại còn làm Bí thư Đoàn thanh niên cụm mình. Đây có lẽ là giai đoạn hoạt động sôi nổi nhất của Đoàn phường Phúc Xá. Hơn chục năm trôi qua, mà còn rất nhiều người ấn tượng về thời gian ấy…

Năm…

Lễ bảo vệ luận văn tốt nghiệp. Anh đang thích một chị, thế là bắt em 3 giờ sáng dậy, cùng anh lọ mọ lên tận chợ hoa Quảng Bá mua 100 bông hồng đi tặng. Hôm đó, phòng chật ních người, mà tất cả đều sửng sốt khi anh em mình luỵnh quỵnh bê hoa vào, chẳng biết chị ấy có được cộng điểm vì bạn bè quá sức nhiệt tình không nữa.…

Năm…

Anh chuẩn bị đi làm, bố mua xe máy để anh đi. Nhưng hóa ra, em lại biết đi trước, rồi dậy anh tập xe. Còn chưa thạo, thế mà anh đã “cả gan” lấy xe chở bạn đi chơi. Chị ấy được dịp “tim đập chân run” đến tận tối…

Năm…

Đến lượt em chuẩn bị tốt nghiệp. Em chủ quan đi lang thang trên đường, nghĩ qua đợt thi đại học rồi xem lịch bảo vệ luận văn cũng được. Đang đi đến Phạm Văn Đồng thì anh hớt hải gọi điện: “Lên trường mau, bạn gọi bảo em đến lượt bảo vệ rồi mà gọi 2, 3 lượt sao không tới?”. Hai anh em tá hỏa đi xin lỗi thầy cô, rồi vội vã đi in slide, tài liệu… Cuối chiều hôm ấy, hầu như chưa chuẩn bị được mấy, em vẫn thuyết trình xong. Chắc thông cảm vì đây là người cuối cùng, nên thầy cô cũng châm trước, không hỏi khó…

Năm…

Em đi làm, anh nhường xe cho em đi, vì anh chỉ làm việc ở văn phòng, còn em làm kinh doanh nên phải đi lại nhiều. Hồi đấy, em vô tâm, chẳng bao giờ nghĩ, anh đi làm bằng phương tiện gì. Chỉ lo cho mình thôi. Công việc của em có lắm thăng trầm, có lúc thành công tột đỉnh, có lúc thất bại ê chề. Lúc nào, anh cũng lặng lẽ ở bên, khi thì khen ngợi, khi thì hỏi han không ngớt. Em va vấp và dần trưởng thành hơn…

Năm…

Anh bắt đầu phải đi lại nhiều. Thế là cứ thỉnh thoảng, em lại làm xe ôm đón đưa anh từ nhà tới công ty, ra bến xe, rồi lại đưa về. Anh em dù ít nói chuyện với nhau, nhưng quan tâm thì không bao giờ thiếu…

Năm…

Em trải qua một đợt sóng gió trong công việc. Tâm trạng rơi vào cảm giác chán chường, cứ lang thang hết ngày này sang ngày khác. Anh lại ở bên khuyên nhủ, và động viên bố mẹ kiên nhẫn với em…

Năm…

Anh có những sự thay đổi cả về công việc và cuộc sống. Bố không hài lòng và hay xích mích với anh. Em cũng không ủng hộ, nhưng lo lắng cho anh nhiều hơn. Nên luôn đứng ra hòa giải và thanh minh cho anh bằng mọi cách…



Năm…

Anh thích chơi đồ công nghệ. Điện thoại có cả rổ, cái nào chán không dùng lại cho em. Có cái thích quá thì “gạ gẫm” em đi mua, tiếng là mua cho em, nhưng thực ra anh cũng khoái lắm đấy…

Năm…

Anh dẫn một cậu bạn thân về ở trọ nhà mình, cùng với cậu em họ đang học đại học ở Hà Nội nữa thế là nhà tự dưng có 4 thằng con trai. Vừa đủ một bộ, nên tối nào mấy anh em cũng rủ nhau chơi bài tính điểm. Chả mất tiền đâu, thằng nào thua thì đi dọn dẹp rồi mai phục thù. Chỉ vậy thôi mà vui phải biết…

Năm…

Em mê nghề đào tạo, muốn khởi nghiệp riêng. Anh khẳng định rằng: “Em cứ làm đi, khó khăn đâu để anh lo. Anh sẽ nuôi công ty cả 6 tháng đầu”...

Năm…

Nhưng sóng gió cũng bắt đầu từ đấy. Công việc của anh không còn thuận lợi, một loạt những yếu tố nẩy sinh nặng nề ngoài dự tính. Cả mấy anh em cùng loay hoay đối chọi. Em mới lấy vợ, bạn vừa nghỉ việc ở công ty. Từng đồng vốn phải chắt chiu, từng công việc nhỏ cũng phải nắm lấy. Đó là năm khó khăn nhất của anh em mình!…

Năm…

Anh kiên cường chống chọi. Lần nào em hỏi cũng chỉ cười nhẹ: “Không sao. Mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát”. Em chủ quan, hay vì niềm tin vào anh quá lớn nên tự nhủ: “Ừ, không sao đâu. Khi nào cần, cứ bảo em nhé”…

Năm…

Em có con trai, cậu nhóc lớn dần lên đem lại nhiều tiếng cười trong nhà. Anh dù vẫn độc thân, nhưng quý cháu lắm. Đi đâu làm gì, cứ về đến nhà, câu đầu tiên là gọi: “An ơi, An đâu rồi?”. Có hôm về muộn, 10 giờ tối còn mò lên bế cháu xuống phòng chơi nửa tiếng rồi mới cho lên ngủ. Bù lại, cháu cũng thích bác, có hôm hai bác cháu nằm đọc sách im thin thít. Cháu cầm ngược sách, có sao đâu, đằng nào thì cũng không biết chữ, chỉ xem hình thôi mà…

Ngày…

Em đi dậy về muộn. Như thường lệ, ăn uống tắm rửa xong là lên phòng chơi với vợ con. Khi chuẩn bị đi ngủ, mẹ hớt hải chạy lên: “Con ơi, anh bị tai nạn rồi. Mau mau đi sang bệnh viện xem anh thế nào. Mẹ sợ quá”. Em động viên: “Mẹ cứ bình tĩnh, để con xem sao”. Đêm hôm đó, chỉ có mình em ở bên anh, mọi thứ đã trở nên quá muộn…

Ngày…

Mỗi một góc đường, một con người, một cảnh vật sao mà thân quen thế. Dường như anh vẫn còn hiện hữu ở đâu đây. Em quay cuồng chạy khắp nơi để lo việc cho anh, mỗi người một ý kiến, lắm lúc thật là mệt mỏi và dễ cáu bẳn. Đêm nào cũng trằn trọc không ngủ được đến tận hai, ba giờ sáng. Anh về nhiều lần trong giấc mơ em. Tươi tỉnh, cười rất nhiều, mà sao em lại khóc không ngừng nhỉ? Ôm anh vào lòng như ôm một đứa nhỏ. Thấy thương anh nhiều lắm anh ơi…

Ngày…

Rồi thì cảm xúc cũng dần lắng xuống. Em bình tâm hơn. Sáng nay pha ấm trà và hai anh em mình ngồi nói chuyện. Không cần phải giảng Pháp đâu, vì anh tín tâm hơn em, trí tuệ sáng suốt hơn em và cả tính cách cũng ôn hòa hơn em, nên không cần nói anh cũng hiểu hết. Em chỉ nhắc lại một vài chuyện cũ để anh yên tâm. Hãy bao dung, tha thứ tất cả anh nhé. Ra đi thật nhẹ nhàng, đừng luyến tiếc. Gia đình và công việc rồi sẽ ổn thỏa thôi. Mọi người sẽ mạnh mẽ hơn, đoàn kết hơn. Anh cũng thế, sang thế giới mới, cuộc đời mới hãy thật bình an, sống theo cách mà mình thực sự muốn. Chắc chắn những điều tốt đẹp sẽ đến với anh…

Gửi thư tới bầu trời xanh. Để anh mãi tươi trẻ như tuổi 21. Như bông hoa hướng dương dõi về nguồn sáng. Và bay lên hòa mình vào ánh trăng.

Mong anh an giấc, hồn nhiên…

Hà Nội, tháng 5 năm 2016.

Viết cho anh trai yêu dấu trọn đời.

- Nguyễn Quốc Chiến,

Download bản ebook đầy đủ của bộ truyện này:






Thư gửi bầu trời Thư gửi bầu trời Reviewed by Chiến Nguyễn Quốc on 13:21:00 Rating: 5

Không có nhận xét nào:

Được tạo bởi Blogger.